Tiếng nhạc vang lên đầy hân hoan, tựa như đang giữa một yến tiệc linh đình. Từng nốt nhạc tấu lên đều mang theo hỉ khí, khiến người nghe tâm tình tự nhiên trở nên vui vẻ, bất giác đắm chìm, tâm thần cũng theo đó mà thả lỏng.
Rắc!!
Ngay sau đó, giữa tiếng nhạc du dương, một tiếng động giòn tan vang lên. Cỗ quan quách trên tế đàn chậm rãi mở ra. Nắp quan trượt xuống, lộ ra một bóng hình khuynh quốc khuynh thành. Nàng tự nhiên bước ra từ trong quan tài, trên người khoác bộ cung trang màu xanh biếc, cắt may khéo léo, ôm trọn lấy thân hình hoàn mỹ không tì vết, từng đường cong đều ẩn chứa vẻ đẹp đến tột cùng.
Dùng từ "yêu kiều thướt tha" đã chẳng đủ để hình dung, hai chữ "họa thủy" dường như sinh ra là để dành cho nàng.




